Tâm chứa đựng điều gì, bạn sẽ trở thành thứ đó …

Trong thế giới tình cảm không có cái đúng hay sai tuyệt đối, chỉ có người biết thấu hiểu trân quý hay không mà thôi. Nếu trân quý thì sẽ chân thành khoan dung, nếu không trân quý thì quay người bỏ đi.

Trân quý là việc của hai người, chỉ có hai người mới hiểu được trân quý, tình cảm mới được dài lâu. Nếu chỉ có một người trân quý, còn người kia thì vứt bỏ như ném đi đôi giày cũ, thì tình cảm này chẳng còn tỏa hương thơm cùng tuế nguyệt, cảnh đẹp này chỉ vì một người coi thường mà trở nên điêu tàn tả tơi.

Hiểu được một chút, biết trân quý một chút thì tình cảm này mới nồng ấm dài lâu, càng ngày càng thêm thắm thiết đượm tình.

Trong dòng sông cuộc đời, vì có chút tình ấm áp nên cuộc sống càng thêm nồng ấm và đặc sắc. Nhưng những tình cảm này giống như những lọ hoa tinh xảo lại dễ vỡ, cần lau chùi thường xuyên mới sạch bóng bụi trần ai, cũng cần toàn tâm trông coi săn sóc mới có thể hoàn mỹ được.

Khoan dung và tha thứ cho người khác cũng chính là buông tha cho bản thân mình

Con người ta, sướng vui hay khổ ải không phải do ngoại cảnh, mà là do tâm mình. Tâm rộng rãi thanh thản sẽ có thể dung chứa vạn vật, tâm từ bi hiền hòa sẽ có thể yêu thương hết thảy, thứ tha hết thảy, tâm an bình sẽ khiến cho nơi nơi an bình…

Một người có tấm lòng hào phóng, rộng rãi, sẵn sàng khoan dung cho người khác, nội tâm tự nhiên sẽ an bình, tràn ngập ánh mặt trời. Trong cuộc sống ngoại trừ thù hận thì vẫn còn rất nhiều điều tốt đẹp đang chờ đợi chúng ta, khoan dung và tha thứ cho người khác thực ra cũng chính là buông tha cho bản thân mình.

Tâm càng xem nhẹ, tổn thương càng ít. Tâm rộng bao nhiêu, hạnh phúc có được bấy nhiêu…

Con người sống trong xã hội, có thể thấy được cái sai của người khác, liền nghĩ đến lỗi của chính mình; thấy chỗ không phải của người khác, lại có thể bao dung cái không hay của họ, như thế tâm mới được an yên, nhẹ nhõm.

Có thể phiền người khác, thường là do mình quá để ý; có thể tổn thương người khác, thường là do mình nghĩ không ra. Người mà ôn hòa, không ai hận cả; người mà rộng lượng, không ai có thể phiền.

Nhân sinh, không thể lúc nào cũng hài lòng, khắp nơi đều hoàn mỹ tốt đẹp. Có khi bị hiểu lầm, càng giải thích càng phí công. Chi bằng mỉm cười bỏ qua, để cho thời gian trả lời. Gặp người không hài lòng, nhiều lời thành thừa thãi, bỏ qua mới là một loại trí tuệ.

Nhân sinh không thể lúc nào cũng hài lòng, nơi hoàn mỹ, vậy nên phải học được cách bao dung được khuyết điểm của người.

Người muốn lòng yên tĩnh, nói nhiều tất nói hớ, lảm nhảm chi bằng tự xét lại tâm, oán trách người khác chi bằng nghe đó rồi quên.

Không làm được minh tinh, vậy làm bách tính bình thường,

Không làm được mặt trời, vậy làm ngôi sao sáng nhất;

Không làm được đại lộ, vậy làm con đường mòn đẹp nhất;

Tâm an thì đâu cũng an, nơi đâu cũng tự tại; tâm rộng thì trời đất cũng rộng, không có ai đối địch…

Hết thảy đều là thoáng qua, hạnh phúc mới là đích đến của kiếp người.

Đạt được là phúc, mất đi cũng là phúc. Được và mất, ai có thể biết là phúc hay họa, vậy nên vĩnh viễn không thể để biểu hiện giả dối trước mắt làm mê mờ.

DIGITAL CAMERA

Nhân sinh nắm được là tốt, không được cũng đừng cưỡng cầu. Trong nội tâm nếu có chốn yên vui, thì đâu cần quan tâm hình thức.

Thế gian vạn vật đều là một chữ “Duyên”. Hữu duyên vô duyên, hết thảy đều để thuận theo tự nhiên; là được là mất hết thảy đều tùy cảnh mà an định.

Nếu như có thể thực sự xem nhẹ, đâu cần so đo hư danh phù phiếm. Thân tĩnh, tâm mới có thể tĩnh, tâm tĩnh mọi sự mới có thể sáng tỏ.

Sướng miệng một lúc là hết, nhưng đôi khi lại dễ dàng gây họa. Thấy không cần thì không nói, bởi nhiều khi nói xong lại lỡ lời; không nên nói thì đừng nói, nói ra thì lại mất lòng.

Nghĩ kỹ rồi hãy nói, thận trọng trong cả hành động, như vậy mới giảm được phiền phức, tránh phải hối hận.

Không phải tất cả mọi người đều thật lòng, không phải tất cả các tâm đều vô tư, vô nghĩ.

Nhân sinh vẫn luôn lên lên xuống xuống, dùng tâm bình thản đối đãi được mất, dùng tâm hoan hỉ nhìn hạnh phúc người khác, dùng tâm vui vẻ sống tốt mỗi ngày.

Nhân sinh sao phải so đo quá nhiều, luôn có một chút khó khăn cần vượt qua, luôn có một chút ân oán thị phi cần tha thứ.

Năm tháng là một con sông, nhẹ nhàng thanh thản, đằng đẵng trôi dài. Thời gian là một thang thuốc tốt, phủ lên vết thương, quên đi những nỗi đau.